Tìm kiếm Blog này

Thứ Sáu, 15 tháng 12, 2017

Đức Thánh Cha giảng Lễ: Lòng nhân hậu của Thiên Chúa như cha và mẹ

Đức Thánh Cha giảng Lễ: Lòng nhân hậu của Thiên Chúa như cha và mẹ

Pope Francis at Mass in the Casa Santa Marta
Đức Thánh Cha Phanxico dâng Lễ trong nhà nguyện Thánh Marta
14/12/2017 13:53
(Vatican Radio) Lòng nhân hậu của Thiên Chúa, là đặc điểm riêng của Người, là trọng tâm bài giảng của Đức Thánh Cha sáng nay trong Thánh Lễ tại nhà nguyện Thánh Marta. Chủ điểm được lấy trong bài đọc một trích sách Ngôn sứ I-sai-a và thánh vịnh qua đó Chúa tỏ lộ về chính Người: "... lòng nhân hậu của Người trải rộng trên mọi tạo vật.”
Hình ảnh được ngôn sứ I-sai-a trình bày là hình ảnh của Thiên Chúa; Đấng nói với chúng ta như một người cha nói chuyện với đứa con của mình, bắt chước cách nói để trở nên càng giống càng tốt. Và trước hết lại đoan chắc với ngôn sứ bằng sự vỗ về: "Đừng sợ, ta sẽ đến để giúp con.”
“Dường như Chúa muốn hát cho chúng ta nghe bài hát ru con. Chúa của chúng ta rất giỏi việc này. Lòng nhân hậu của Người như vầy: Người vừa là người cha vừa là người mẹ. Người nói với chúng ta rất nhiều lần: “Cho dù người mẹ có quên đứa con của mình đi nữa, thì Ta, Ta cũng chẳng quên ngươi bao giờ.” Người ôm chúng ta vào lòng. Người là Thiên Chúa Đấng biến mình trở nên nhỏ bé để làm cho chúng ta hiểu được qua cách đối thoại như vậy, Người làm cho chúng ta tin tưởng nơi Người và chúng ta có thể can đảm nói chuyện với Người như cách nói của Thánh Phao-lô rằng: “Abba Cha ơi.” Cha ơi … đó là lòng nhân hậu của Thiên Chúa.”
Sự vĩ đại trở nên nhỏ bé và sự nhỏ bé trở nên vĩ đại
Đức Thánh Cha Phanxico nói quả thật đôi khi Thiên Chúa cũng quở trách chúng ta, Người là Đấng vĩ đại, nhưng với lòng nhân hậu Người đến với chúng ta và giải thoát chúng ta. Và đây là một mầu nhiệm và là một trong những điều tuyệt mỹ nhất:
“Người là Thiên Chúa vĩ đại Đấng đã biến mình trở nên nhỏ bé và trong sự nhỏ bé đó Người làm những điều vĩ đại. Và trong nghịch lý tuyệt vời này Người trở nên nhỏ bé: lòng nhân hậu của Thiên Chúa. Sự vĩ đại làm cho Người trở nên nhỏ bé và sự nhỏ bé lại trở thành vĩ đại. Giáng sinh giúp chúng ta hiểu được điều này: trong máng cỏ đó … Hài nhi bé nhỏ. Tôi chợt nhớ đến một câu nói của Thánh Tô-ma trong phần đầu của Tổng luận Thần học. Để giải thích câu hỏi: “Điều gì là thánh thiêng? Điều gì là thánh thiêng nhất??” Ngài nói: “to the maximum tamen continents at the minimum divinum est", nghĩa là, đừng sợ những điều vĩ đại, nhưng hãy ghi nhớ những điều bé nhỏ. Đây là sự thánh thiêng, luôn luôn đi cùng với nhau.”
Nhưng đặc biệt lòng nhân hậu của Chúa được thể hiện ở đâu?
Chúa không chỉ trợ giúp chúng ta, nhưng Người còn hứa ban cho chúng ta niềm vui, một mùa gặt bội thu, giúp chúng ta tiến tới. Đức Thánh Cha Phanxico lặp lại, Thiên Chúa là một người cha gần gũi yêu thương:
“Tôi có thể tâm tình với Chúa như vầy không hay tôi e sợ? Mọi người hãy trả lời xem. Nhưng có thể có người nói rằng, người ấy hỏi rằng: “Nhưng theo thần học thì lòng nhân hậu của Chúa ở đâu? Có thể tìm thấy lòng nhân hậu của Chúa ở chỗ nào? Lòng nhân hậu của Chúa được thể hiện rõ nhất ở đâu?" - " Nơi những vết thương.” Vết thương của tôi, sự đau khổ của anh chị em, khi anh chị em kết hiệp vết thương của mình vào với vết thương của Người. Chúng ta được chữa lành trong những vết thương đó.
Và Đức Thánh Cha nhắc lại dụ ngôn người Sa-ma-ri tốt lành: ở đó, một người cúi xuống trước một nạn nhân bị cướp và giúp đỡ nạn nhân bằng cách lau sạch các vết thương và chi trả cho việc chăm sóc nạn nhân cho đến khi phục hồi. Đây là “nơi thể hiện lòng nhân hậu của Thiên Chúa theo thần học: những vết thương của chúng ta.” Và Đức Thánh Cha kết luận bằng lời kêu gọi chúng ta hãy suy nghĩ về lời mời gọi của Chúa: “Hãy lại đây, hãy lại đây: hãy cho Ta xem những vết thương của con. Ta muốn chữa lành chúng.”

[Nguồn: radiovaticana]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 15/12/2017]



Một cô bé 10 tuổi vẫn dám ước mơ

Một cô bé 10 tuổi vẫn dám ước mơ

Niềm hy vọng trên Đồng bằng Ni-ni-vê
12 tháng Mười Hai, 2017
Một cô bé 10 tuổi vẫn dám ước mơ
Helda Khalid Jacob Hindi ACN Photo
Mùa hè năm trước, trong một sứ điệp video gửi giới trẻ Israel và Palestine nhóm họp ở Giê-ru-sa-lem, Đức Thánh Cha Phanxico nói: “Tất cả chúng ta đều có ý nghĩa. Tất cả chúng ta đều có ý nghĩa trong cuộc sống. Không một ai trong chúng ta là ‘không.’ Tất cả chúng ta đều là ‘có’,” ngài nói thêm rằng người lớn phải chú ý đặc biệt đến những hy vọng và ước mơ của thiếu nhi và tuổi trẻ; họ phải “lắng nghe tuổi trẻ và tạo ra một bối cảnh hy vọng để những ước mơ đó có thể lớn lên và được chia sẻ.” Trong bài phỏng vấn này với Tổ chức Bác ái Giáo hoàng Quốc tế Cứu trợ Giáo hội Thiếu thốn, một cô bé từ Đồng bằng Ni-ni-vê, Iraq, tiết lộ một chút ước mơ của em.

Đồng bằng Ni-ni-vê của Iraq, một em gái 10 tuổi vẫn dám ước mơ
Ragheb Elias Karash
Helda Khalid Jacob Hindi, 10 tuổi, một học sinh lớp năm, vẫn không đánh mất sự liến thoắng. Em vẫn rất yêu đời, hăng hái về tương lai của em và của những người thân. Helda và gia đình của em — mẹ, cha và một em trai — gần đây đã quay lại Qaraqosh trên Đồng bằng Ni-ni-vê, sau ba năm phải sống tha hương ở Kurdistan. Hình ảnh sống động về đêm 6 tháng Tám của em, 2014, khi ISIS tàn phá thị trấn nơi em sống và những gia đình Ki-tô hữu phải chạy trốn trong đêm.
Em nói: “Chuông báo động vang lên trong các đường phố — chúng cháu phải thoát khỏi địa ngục sống của bạo lực và khủng bố. Cháu trốn theo, cháu khóc, không hy vọng được trở về thị trấn, trở về trường học; không có hy vọng được gặp lại bạn bè. Chúng cháu không hình dung chúng cháu sẽ phải di tản khỏi thành phố thân yêu trong bao lâu. Nhiều ngày đi qua và chúng cháu sống trong sự đau khổ và thảm kịch cho đến khi chúng cháu quen với cảnh đó.”
Cuối cùng, một trường học mới được xây dựng cho trẻ em di tản và Helda và gia đình của em bắt đầu một cuộc sống mới. Em nhớ lại: “Cháu rất buồn, bấu víu vào hy vọng được trở lại trường cũ của cháu; nhưng cháu có những người bạn mới. Và hôm nay, nhờ ơn Chúa, chúng cháu đã trở lại thị trấn của chúng cháu và cháu lại quay về trường cũ giữa những bạn bè cũ của cháu.”
Cuộc sống tha hương rất cực khổ, có thể là vô cùng khổ cho cô bé kiêu hãnh như Helda, em nói: “Chúng cháu cảm thấy nhục khi chúng cháu đón nhận cứu trợ nhân đạo, vì chúng cháu không hề nghĩ rằng đến một ngày chúng cháu trở thành như những người ăn xin, những người bị áp bức, không có quyền hay sức mạnh.
“Chúng cháu chỉ có Chúa và chúng cháu không bao giờ từ bỏ tin tưởng vào sức mạnh và lòng thương xót của Người dành cho tất cả những người bị tổn thương ở Iraq và trên khắp thế giới. Bất cứ khi nào chúng cháu đến với Người trong lời cầu nguyện và niềm tin, chúng cháu cảm nhận niềm vui và lòng vững tin không dứt. Gia đình của cháu, bạn bè, và bà con thân thuộc không bao giờ cảm thấy rằng Chúa đã rời xa chúng cháu. Chỉ cần cháu nhìn lại những ngày đã qua, Chúa luôn ở với cháu. Chúa ở với cháu khắp mọi nơi và cháu luôn luôn giữ vài tấm ảnh Chúa Giê-su Ki-tô và một quyển Kinh Thánh bên mình.”
Helda tuyên bố rằng em có những ý tưởng riêng về đất nước của mình. Em giải thích: “Có lúc, cháu muốn ở lại trong Iraq vì đó là nhà của cháu, là quê hương thân yêu của cháu. Có lúc, cháu muốn bỏ đi, đặc biệt khi cháu nhìn thấy những hình ảnh và video về bạo lực tấn công và những người vô tội. Lòng cháu không thể chịu nổi những cảnh tượng khủng khiếp đó, nhưng khi cháu cảm thấy sợ hãi, cháu xin Chúa cứu cháu.
“Thật tình cháu không có gì chắc về tương lai của cháu ở đây trong Iraq này. Cháu có thể muốn ra nước ngoài với gia đình nếu chúng cháu tiếp tục phải chịu cảnh chiến tranh và bách hại; còn phải bao lâu nữa thì chúng cháu mới được an toàn và được bảo đảm? Thông điệp của cháu cho phương Tây là hãy làm càng nhiều càng tốt để hỗ trợ cho người Ki-tô hữu ở Iraq vì họ gần như bị tuyệt chủng. Xin giúp chúng cháu. Xin có lòng thương xót, và các bạn sẽ được thưởng công bởi Đấng ngự trên trời.
“Hãy dừng đàn áp người nghèo. Chúng cháu muốn sự ổn định và hòa bình. Chúng ta hãy cùng nhau làm việc và cầu nguyện cho hòa bình và yêu thương — cho tất cả chúng ta.”
Helda khăng khăng: “Cháu có một ước mơ đẹp trong đời. Sở thích của cháu là hội họa, âm nhạc, ca hát, và cháu rất thích diễn kịch, nhưng tham vọng của cháu là — với sự giúp đỡ của Chúa — trở thành một nha sĩ, để phục vụ cộng đồng và đất nước của cháu, bất kỳ nơi nào cháu đến sống.” Tuy nhiên, em nói thêm: “Cháu chẳng biết bắt đầu từ đâu vì mọi việc vẫn còn rất bất ổn. Tiếp theo cho chúng cháu là gì? Còn quá khó để nói điều đó lúc này …”

JF

[Nguồn: zenit]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 13/12/2017]


Thứ Năm, 14 tháng 12, 2017

Do bạo lực, giáo phận của Mexico tránh dâng Lễ Giáng sinh trong những thời điểm nguy hiểm cao

Do bạo lực, giáo phận của Mexico tránh dâng Lễ Giáng sinh trong những thời điểm nguy hiểm cao


Do bạo lực, giáo phận của Mexico tránh dâng Lễ Giáng sinh trong những thời điểm nguy hiểm cao
Quang cảnh thành phố Villahermosa, thuộc Giáo phận Tabasco. Credit: Alfonsobouchot via Wikimedia (CC BY-SA 3.0).
Villahermosa, Mexico, 9 tháng 12, 2017 / 06:08 sáng (ACI Prensa). - Một giáo phận thuộc một trong những tiểu bang xảy ra nhiều bạo lực nhất cho biết giáo phận tránh lên lịch dâng các Lễ Giáng sinh và tuần bát nhật trong những thời điểm “nguy hiểm cao.” Giáo phận cũng yêu cầu cảnh sát tiểu bang bảo vệ giáo hữu.
“Do vấn đề mất an ninh, hầu hết lịch dâng Lễ đều được giữ kín, nhưng chúng tôi cố tránh lên lịch vào những thời gian cụ thể vì có sự nguy hiểm rất lớn,” Cha José Luis Compeán Rueda, linh mục tổng đại diện của Giáo phận Tabasco, nói trong buổi họp báo hôm 3 tháng Mười Hai ở Villahermosa, thủ phủ của tiểu bang Tabasco của Mexico.
El Heraldo de Tabasco tường thuật rằng Cha Compean nói cha đã gặp người đứng đầu Phòng An ninh Cộng đồng của bang Tabasco là Jorge Aguirre Carbajal để nói về sự thiếu an toàn cho dân chúng và cho biết “họ sẽ có những bước đi phù hợp cần thiết.”
Cha nói, “Chúng tôi hy vọng có tình hình khác đi hay các giới chức thành phố sẽ có những biện pháp phù hợp để bảo vệ, không chỉ riêng cho Giáo hội, nhưng cho toàn thể xã hội.”
Cha Compeán cho biết vào thời gian của các lễ hội cuối năm mức độ tội phạm gia tăng vì mọi người được nhận tiền thưởng Giáng sinh và mua quà Giáng sinh.
Một báo cáo tháng Chín do Phòng Quan sát Công dân bang Tabasco soạn thảo tiết lộ rằng năm 2017 Tabasco đứng đầu trong nước về nạn bắt cóc tính trên đầu người.
“Bang Tabasco đứng đầu về năm loại tội phạm: bắt cóc, cướp có tổ chức, cướp cửa hàng, chặn cướp khách qua đường và trộm gia súc,” Julia Arrivillaga, giám đốc của Bộ phận Phân tích và Thống kê của Phòng Quan sát Công dân của bang Tabasco, nói với Televisa.
Trong báo cáo tháng Tám, Trung tâm Truyền thông Công giáo cho biết rằng Tabasco là một trong những bang nguy hiểm nhất cho các linh mục, và Mexico là quốc gia bạo lực nhất cho các linh mục trong vùng Mỹ La-tinh.

Bài này được đăng lần đầu trên cơ quan thông tấn ACI Prensa. Nó được dịch và đăng lại bởi CNA.
[Nguồn: catholicnewsagency]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 10/12/2017]


Tiếp Kiến Chung của Đức Thánh Cha: Tại sao đi Lễ Chúa nhật

Tiếp Kiến Chung của Đức Thánh Cha: Tại sao đi Lễ Chúa nhật

“Sự gặp gỡ với Thiên Chúa ngày Chúa nhật cho chúng ta sức mạnh để sống hôm nay với lòng tin tưởng và lòng can đảm và để tiến bước trong hy vọng”
13 tháng Mười Hai, 2017
Tiếp Kiến Chung của Đức Thánh Cha: Tại sao đi Lễ Chúa nhật
CTV Screenshot
Buổi Tiếp Kiến Chung sáng nay được tổ chức trong Đại sảnh Phao-lô VI, tại đây Đức Thánh Cha Phanxico gặp gỡ các nhóm khách hành hương và tín hữu từ Ý và khắp nơi trên thế giới.
Tiếp tục với chủ đề giáo lý về Thánh Lễ, trong bài huấn từ bằng tiếng Ý Đức Thánh Cha phân tích về chủ đề: “Tại sao đi Lễ Chúa Nhật?”
Sau phần tóm lược bài giáo lý bằng một số ngôn ngữ, Đức Thánh Cha gửi lời chào đến các nhóm tín hữu có mặt.
Buổi Tiếp Kiến Chung kết thúc với bài hát Kinh Lạy Cha và Phép Lành Tòa Thánh.
* * *
Bài giáo lý của Đức Thánh Cha
Anh chị em thân mến, xin chào anh chị em!
Tiếp nối chủ đề giáo lý về Thánh Lễ, hôm nay chúng ta tự hỏi mình câu này: Tại sao lại đi lễ Chúa Nhật?
Cử hành Thánh Lễ Chúa nhật là trung tâm điểm của đời sống Giáo hội (x. Giáo lý Giáo hội Công giáo, s. 2177). Chúng ta là Ki-tô hữu đi tham dự Thánh Lễ ngày Chúa nhật để gặp gỡ Thiên Chúa Phục Sinh, hay đúng hơn nữa là để cho chúng ta được Người gặp gỡ, để lắng nghe Lời Người, để được dự tiệc tại bàn của Người, và từ đó trở nên Giáo hội, nghĩa là, Nhiệm thể sống động của Người trong thế giới hôm nay.
Ngay từ ban đầu, các môn đệ của Chúa Giê-su đã hiểu điều này, các ông đã cử hành sự gặp gỡ Thánh Thể với Thiên Chúa trong ngày của tuần mà người Do thái gọi là “ngày đầu tiên của tuần” và người Roma gọi là “ngày của mặt trời,” vì đó là ngày Chúa Giê-su sống lại từ cõi chết và Người hiện ra với các môn đệ, nói chuyện với họ, cùng ăn với họ, ban cho họ Thánh Thần (x. Mt 28:1; Mc 16:9.14; Lc 24:1.13; Ga 20:1.19), như chúng ta đã được nghe trong Bài đọc Sách Thánh. Sự đổ tràn đầy ơn Thánh Thần cũng diễn ra trong ngày Chúa nhật, ngày thứ năm mươi sau khi Chúa Giê-su Phục sinh. Vì các lý do này, Chúa nhật là một ngày thánh cho chúng ta, được thánh hiến bởi việc cử hành Thánh Thể, sự hiện diện sống động của Thiên Chúa ở giữa chúng ta và cho chúng ta. Vì thế, chính Thánh Lễ làm cho ngày Chúa nhật trở thành Ki-tô! Ngày Chúa nhật của Ki-tô hữu xoay quanh Thánh Lễ. Đối với một người Ki-tô hữu, ngày Chúa nhật sẽ là gì nếu nó thiếu sự gặp gỡ với Thiên Chúa?
Đáng tiếc, có những cộng đoàn Ki-tô hữu không thể được tham dự Thánh Lễ mỗi Chúa nhật; tuy nhiên, vào ngày thánh này, họ cũng được mời  gọi để tập họp cầu nguyện nhân danh Chúa, lắng nghe Lời Chúa và giữ lòng khao khát sống động được gặp gỡ Thánh Thể.
Một số xã hội tục hóa đã đánh mất đi ý nghĩa Ki-tô của ngày Chúa nhật được làm tỏa rạng bởi Thánh Lễ. Đây là một tội! Trong những bối cảnh đó, cần phải làm sống lại ý thức này, cần phải phục hồi lại ý nghĩa của việc cử hành này, ý nghĩa của niềm vui của cộng đoàn giáo xứ, của tình liên đới, của sự nghỉ ngơi làm phục hồi lại linh hồn và thể xác (x. Giáo lý Giáo hội Công giáo, cs. 2177-2188). Thánh Thể là thầy dạy của tất cả những giá trị này, từ Chúa nhật này đến Chúa nhật khác. Vì thế, Công đồng Vatican II muốn khẳng định rằng “Chúa nhật là ngày cử hành lễ đầu tiên phải được đề nghị và khắc sâu vào lòng sùng mộ của tín hữu, để nó cũng trở thành một ngày hưởng niềm vui và nghỉ ngơi việc làm” (Hiến chế Sacrosanctum Concilium (Phụng vụ Thánh), 106).
Hình thức nghỉ ngơi công việc không có trong những thế kỷ đầu: nó là một sự đóng góp đặc biệt của Ki-tô giáo. Theo truyền thống kinh thánh người Do thái nghỉ ngơi vào ngày thứ Bảy, trong khi ở xã hội Roma một ngày nghỉ việc nô lệ trong tuần chưa được nhìn thấy trước. Theo ý nghĩa người Ki-tô hữu sống như con cái chứ không phải như những nô lệ, được làm sống động bởi Thánh lễ, nhờ đó tạo nên ngày Chúa nhật – gần như đã trở thành ngày quốc tế – ngày nghỉ ngơi.
Nếu không có Đức Ki-tô chúng ta bị án phạt, bị thống trị bởi sự nhọc nhằn của mỗi ngày, với những lo âu và sợ hãi về ngày mai. Sự gặp gỡ với Thiên Chúa trong ngày Chúa nhật trao cho chúng ta sức mạnh để sống hôm nay với lòng tin tưởng và lòng can đảm và để tiến bước trong hy vọng. Đây là lý do tại sao người Ki-tô hữu đến để gặp gỡ Chúa vào ngày Chúa nhật trong việc cử hành Thánh Thể.
Sự Hiệp thông Thánh Thể với Chúa Giê-su, Đấng Phục sinh và Hằng sống, cho thấy trước ngày Chúa nhật không có hoàng hôn, khi đó sẽ không còn những mệt nhọc, hay đau thương, hay tang tóc, hoặc nước mắt, nhưng chỉ còn niềm vui được sống trọn vẹn mãi mãi với Chúa. Thánh Lễ Chúa nhật cũng nói đến sự nghỉ ngơi phúc lành này, dạy cho chúng ta, trong suốt tuần lễ, biết phó thác bản thân trong tay của Chúa Cha Đấng ngự trên trời.
Chúng ta phải nói gì với một người nói rằng chẳng cần phải đi Lễ, ngay cả ngày Chúa nhật, vì điều quan trọng chỉ cần sống tốt, yêu thương anh em? Đúng là giá trị của đời sống Ki-tô hữu được đánh giá bởi khả năng yêu thương, như Chúa Giê-su đã nói: “Mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy ở điểm này: là anh em có lòng yêu thương nhau” (Ga 13:35); nhưng làm sao chúng ta có thể thực hành Tin mừng nếu không lấy được năng lượng cần thiết để làm điều đó từ nguồn sức mạnh vô tận của Thánh Thể, từ Chúa nhật này sang Chúa nhật khác? Chúng ta không đến với Thánh Lễ để tặng cho Chúa cái gì đó, nhưng để đón nhận từ Ngài những gì chúng ta thật sự cần. Lời kinh nguyện của Giáo hội nhắc chúng ta điều này, khi thưa lên cùng Chúa: “Chúa không cần lời ca khen của chúng con, nhưng bởi ân sủng của tình yêu của Người, Người mời gọi chúng con cảm tạ Người; những bài ca chúc tụng của chúng con không làm tăng thêm sự cao cả của Người, nhưng ban cho chúng con ân sủng cứu thoát chúng con” (Sách Lễ Roma, Ordinary Preface IV).
Tóm lại, tại sao phải đi Lễ Chúa nhật? Nếu chỉ trả lời rằng đó là giáo huấn của Giáo hội thì không đủ; cách trả lời này giúp giữ được giá trị của Thánh Lễ, nhưng như vậy chưa đủ. Chúng ta là người Ki-tô hữu cần phải tham dự Thánh Lễ Chúa nhật vì ân sủng của Chúa Giê-su, cùng với sự hiện diện sống động của Người trong chúng ta và ở giữa chúng ta, thì chúng ta mới có thể thực hành lệnh truyền của Người, và từ đó trở nên những chứng nhân đáng tin của Người.
[Văn bản chính: tiếng Ý] [Bản dịch (tiếng Anh) của Virginia M. Forrester của ZENIT]

[Nguồn: zenit]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 14/12/2107]


Lưu Trữ Blog

Tìm kiếm Blog này